GIA ĐÌNH

Vô thường - Nụ cười của hoa cúc

02/02/2026 - 09:30

Có những buổi sáng, khi bước chân trên con đường thiền hành, đôi lúc ta lại bắt gặp một vài bông hoa cúc vàng nở rộ bên lối đi.

Ánh nắng nhẹ nhàng rọi xuống, gió khẽ lay động, và trong khoảnh khắc ấy, ta như được gọi để nhìn thật kỹ, để thở thật sâu, để cảm nhận sự tươi mát đang hiện hữu. Đó không chỉ là một bông hoa, mà là cả một bài học về vô thường và hạnh phúc.

 Ảnh minh họa

 Ảnh minh họa

Trong khóa tu Rain Retreat 2025, thầy cũng đã đặt câu hỏi cho chúng tôi: “Vô thường có hạnh phúc không?”. Câu hỏi ấy không chỉ là một thử thách, mà còn là một lời gọi mời để ta quán chiếu sâu hơn vào chính cuộc sống này.

Đôi lúc, vô thường thường được hiểu là sự thay đổi, là mất mát, là không bền lâu. Nhưng ta sẽ khám phá một góc nhìn thú vị khác, khi vô thường lại mở ra một cánh cửa: cánh cửa của hạnh phúc.

Hãy thử quan sát một bông hoa cúc từ khi còn là mầm non. Ban đầu, chỉ là một chồi nhỏ bé, rồi dần lớn lên thành cây non. Lá xanh tươi mở rộng, rễ khoẻ cắm sâu vào lòng đất, cành vươn ra để đón ánh sáng. Tất cả đều là những bước đi âm thầm nhưng kỳ diệu. Rồi một ngày, hoa nở rực rỡ, vàng tươi như nụ cười của đất trời, đó chính là khoảnh khắc huy hoàng nhất của cây.

Nhưng rồi, như một dòng chảy tự nhiên, thời khắc ấy cũng trôi qua. Hoa tàn, cánh rơi, để lại những hạt khô rơi xuống đất mẹ. Cây già đi, lá úa, thân mục, trở về với cội nguồn, làm phân bón nuôi dưỡng những hạt giống mới. Và từ đó, một mầm non khác lại đâm chồi, sống tiếp như chưa từng biến mất. Vòng tuần hoàn ấy nói với ta rằng: mất đi không phải là chấm hết, mà là sự tiếp nối, là sự kế thừa.

Hạnh phúc, hóa ra, không chỉ nằm ở khoảnh khắc hoa nở rực rỡ. Nó còn hiện diện trong giây phút ta thấy hoa tàn, bởi ta biết những hạt khô kia sẽ nuôi dưỡng thế hệ mới. Nếu ta chỉ vội vàng hái hoa để sở hữu, ta sẽ đánh mất một hạnh phúc khác, hạnh phúc của sự hiện diện, của việc chứng kiến quá trình biến đổi nhiệm màu.

Vô thường không phải là kẻ thù của hạnh phúc. Ngược lại, vô thường chính là nền tảng để hạnh phúc trở nên sâu sắc và tinh khiết. Khi ta biết trân trọng từng khoảnh khắc, không bám víu, không chiếm hữu, ta sẽ thấy hạnh phúc hiện hữu trong từng hơi thở, từng bước chân, từng bông hoa nở rồi tàn.

Hạnh phúc ấy giống như ánh nắng ban mai chiếu qua tán lá, như tiếng chim hót vang trong buổi sớm, như nụ cười nhẹ nhàng của một người bạn tình cờ gặp trên đường. Nó không sinh không diệt, không bị ràng buộc bởi đối tượng tạo ra nó. Nó là sự nhận biết thanh thản, là niềm vui của việc buông bỏ nhưng vẫn giữ được lòng biết ơn.

Và khi ta mỉm cười trước một bông hoa cúc vàng, ta cũng đang mỉm cười trước chính cuộc đời này, một cuộc đời vô thường nhưng đầy hạnh phúc, nơi mỗi khoảnh khắc đều là một phép màu đang nở rộ.

Theo PHẬT GIÁO
Nguồn: https://phatgiao.org.vn/vo-thuong--nu-cuoi-cua-hoa-cuc-d99721.html
...