Các anh các chị đi ra đường, chắc ngày nào chả gặp tình cảnh một ông đang đi xe bỗng ngoái đầu sang một phía rồi toẹt một cái ra đường, trong số những người ấy, có thể có người là ông xã phong độ của nhà mình đấy.
Từ ngày phát hiện ra thói quen ấy của ông xã, mình thấy cảm tình của mình dành cho chồng giảm đi mất mấy phần. Hồi đầu ông xã còn lựa, lúc có mình thì thi thoảng mới khậm khoạc thôi, nhưng sau cứ ngứa mũi ngứa cổ là tự sướng, chả e dè gì nữa.
Nói thật bây giờ ra đường hay đi đâu với ông xã, mình thường xuyên bị xấu hổ đến tím tái cả mặt mũi. Chẳng cần biết là đang đi đường hay đang trong bữa tiệc, ông xã mình cứ hồn nhiên như không. Chỉ cần nghiêng cái đầu sang một bên, hắng giọng khạc khạc một tý là thoắt cái bãi nước miếng đã được nhổ toẹt xuống đất.
Ở trong các cuộc gặp, mình biết nhiều người khó chịu lắm nhưng nể nhau mà không nói. Còn ngoài đường thì thôi rồi, mình không đếm xuể là đã bao nhiêu lần phải nhận những ánh mắt khó chịu, những lời chửi đổng sau lưng, thậm chí có vài lần còn bị người ta đuổi theo đòi đánh… vì xã mình nhổ văng vào xe, vào người người ta. Ấy thế mà chẳng rút kinh nghiệm đâu.
Đi ra đường, đi ngoại giao còn vậy nên ở nhà thì xã chẳng kiêng kỵ gì nữa. Hàng xóm toàn gọi trêu là ông “khạc nhổ” vì lắm khi chưa thấy người đã nghe thấy thứ âm thanh quen thuộc của xã, những tiếng khạc thật lớn òng ọc trong họng để đẩy cục đờm và đầy nước miếng trong miệng ra. Ở trong nhà thì chỗ nào cũng là ống nhổ.
Khổ nỗi, ông xã mình có bao giờ dọn nhà đâu nên ông ấy cũng chẳng biết, thứ sản phẩm khạc nhổ bẩn thỉu của ông ấy lẫn với đờm, dính nhầy nhầy, quét cũng khó, lau cũng khó luôn khiến tôi vô cùng khó chịu trên sàn nhà.
Lắm lúc mình nghĩ, là chồng thì đành chịu chứ nếu là thằng bé con chắc mình đã vả cho vào mồm không biết bao nhiêu lần. Mình chỉ ước công an giao thông ở Việt Nam mình, hay các sếp ở cơ quan có chức năng xử phạt thêm những hành vi kiểu ấy của ông xã mình, thì có phải mình được nhờ biết bao nhiêu không.
Ấy thế mà đợt này, công an chưa phạt, sếp chưa nhắc nhưng ở nhà ông xã mình cũng đỡ hẳn vụ khạc nhổ này. Căn cơ là do cậu con trai lớn nhà mình tham gia lớp học kỹ năng, được giao bài tập về nhà “Chuẩn bị bài thuyết minh về một thói xấu nơi công cộng của người Việt Nam” đã chọn đề tài “nhổ nước miếng bừa bãi”.
Cậu ấm nhà mình đã có một bài luận rất hùng hồn (có thể vì có “trực quan sinh động” ngay trong nhà) và kết thúc bằng ý kiến nhận xét: “nhổ nước miếng bừa bãi là hành vi tệ hại, dơ bẩn, mất vệ sinh, thể hiện ý thức của con người có văn hóa cộng đồng kém. Đây là hành động chỉ xuất hiện nhiều ở một nơi người dân không được giáo dục bài bản về sự lịch sự, đạo đức và văn minh công cộng”.
Mình đã giả vờ vô tình để quên bài luận của con trên bàn khách. Và hiệu quả đã có ngay tức thì. Tất nhiên, mình biết, ra ngoài đường, thì xã mình chắc vẫn còn 99% thói “mất lịch sự” ấy thôi, nhưng tiến bộ từ trong nhà đã là rất tốt rồi. Mình nhận ra một chân lý rằng: chẳng mấy ông nghe lời vợ khi vợ yêu cầu chấm dứt các tật xấu (có lẽ do sĩ diện đàn ông chăng?) nhưng các ý kiến, mong mỏi của con cái thì có tác dụng không ngờ đấy.
Lê Lan Anh (Hai Bà Trưng, Hà Nội)
40
15
5
4
4
3