GIA ĐÌNH

Buổi tối an nhiên

21/01/2026 - 16:30

Buổi tối, khi thành phố bớt ồn ào hơn một chút, tôi thường thích tắt bớt đèn, để lại một ngọn sáng vừa đủ.

Không gian khi ấy dịu xuống, như thể cả ngày dài cũng đang tìm chỗ nghỉ. Ngoài kia, tiếng xe thưa dần. Trong nhà, mọi vật trở về đúng vị trí của nó. Tôi pha một ấm trà nhỏ, không vì nghi thức, chỉ vì muốn có một việc làm chậm lại nhịp sống trong mình.

Buổi tối an nhiên không cần điều gì đặc biệt. Chỉ cần được ngồi yên. Ngồi để thở cho trọn một hơi thở. Ban ngày, ta thở vội, thở như một thói quen. Đến tối, khi không còn phải chạy theo những cuộc hẹn, những dòng tin nhắn, những bản báo cáo chưa xong, hơi thở mới có cơ hội trở về đúng nghĩa của nó: nuôi thân và nuôi tâm.

 Góc an buổi tối.

 Góc an buổi tối.

Có những buổi tối tôi không làm gì cả. Không đọc tin, không lướt mạng, không cố gắng “nâng cao chất lượng bản thân”. Tôi để cho mình được bình thường. Nghe tiếng nước sôi, tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng đồng hồ tích tắc rất khẽ. Những âm thanh nhỏ bé ấy nhắc tôi rằng mình vẫn đang sống, không cần phải chứng minh điều đó với ai.

Buổi tối là lúc ký ức dễ ghé thăm. Nhưng an nhiên không có nghĩa là xua đuổi ký ức. Chỉ là nhìn nó đến rồi đi, như nhìn mây trôi ngang trời. Có niềm vui cũ, có nỗi buồn xưa, có những điều đã kịp làm và những điều chưa kịp nói. Tôi học cách không phán xét chính mình trong những buổi tối như thế. Ngày mai có thể sửa, có thể bù đắp, nhưng tối nay, xin cho mình được nghỉ.

Tôi nhận ra, rất nhiều mệt mỏi không đến từ công việc, mà đến từ việc ta mang cả thế giới vào giường ngủ. Những cuộc so sánh, những lo âu chưa có lời giải, những kế hoạch còn dang dở… tất cả cùng chen chúc trong đầu. Buổi tối an nhiên là khi ta đặt chúng xuống, ít nhất là trong vài giờ. Không phải vì chúng không quan trọng, mà vì nếu không nghỉ ngơi, ta sẽ không đủ sáng suốt để tiếp tục.

Có hôm, tôi mở cửa sổ, nhìn lên bầu trời. Dù ở giữa thành phố, vẫn có vài ngôi sao cố gắng lộ diện. Ánh sáng yếu ớt ấy đủ để nhắc tôi rằng vũ trụ rộng lớn hơn rất nhiều so với những bận tâm trong ngày. Và cũng nhắc tôi rằng mình nhỏ bé, nên không cần phải gánh vác mọi thứ một mình.

Buổi tối an nhiên còn là lúc quay về với những người thân. Một bữa cơm đơn giản, vài câu chuyện không đầu không cuối, một cái nhìn hiểu nhau mà không cần giải thích. Có những yêu thương không cần cao trào, chỉ cần đều đặn. Buổi tối là khoảng thời gian mà sự hiện diện quan trọng hơn mọi lời nói.

Trước khi ngủ, tôi thường ngồi yên vài phút. Không thiền đúng nghĩa, chỉ là lắng lại. Nhìn lại ngày đã qua, không để trách móc, cũng không để tự hào quá mức. Những gì làm được thì ghi nhận, những gì chưa tròn thì mỉm cười. Ngày mai là một cơ hội khác, nhưng chỉ có nếu tối nay ta ngủ yên.

Buổi tối an nhiên không phải là một trạng thái xa xỉ. Nó không đòi hỏi không gian đẹp, tiền bạc dư dả hay thời gian rảnh rỗi hoàn hảo. Nó chỉ cần một quyết định rất nhỏ: cho phép mình chậm lại. Trong sự chậm ấy, ta bắt đầu nghe được chính mình, nghe được sự sống đang nhẹ nhàng tiếp diễn.

Và khi đặt lưng xuống, trong bóng tối êm, tôi thầm cảm ơn một ngày đã qua. Dù có mệt, có buồn, có thiếu sót, thì ngày ấy cũng đã đưa tôi đến buổi tối này. Một buổi tối an nhiên, đủ yên để khép lại, đủ dịu để mở ra một giấc ngủ lành.

Theo PHẬT GIÁO
Nguồn: https://phatgiao.org.vn/buoi-toi-an-nhien-d99719.html
...